Đăng nhập trực tiếp bằng tài khoản google ở ô màu đỏ khi đăng ký tài khoản, không nên tạo tài khoản và mật khẩu ảo ở web tránh lỗi.
NHẬT KÝ YÊU THẦM CỦA THIẾU NIÊN TRẺ TRÂU

NHẬT KÝ YÊU THẦM CỦA THIẾU NIÊN TRẺ TRÂU

Tác Giả: Sổ Tự Thất

Editor: Trích Tinh Lâu

Tổng kim cương: 0

Số Chương: 5/5

Cập nhật: 1 năm trước

Lượt đọc: 3465

Lưu truyện
Hãy Đăng Nhập Để Bình Chọn Cho Truyện!

Lịch Sử Yêu Thầm Của Thiếu Niên Trẻ Trâu - Phần 1
Tác giả: Sổ Tự Thất

p/s: Đây là 1 bộ truyện ngọt ngào, nhẹ nhàng

Giới thiệu:

Tôi đang giúp mẹ bán xúc xích nướng bên đường, một anh chàng đẹp trai đội mũ quét mã thanh toán, lắc lắc điện thoại ra hiệu đã trả tiền.

Tôi mỉm cười gật đầu, ngay sau đó ánh mắt đột nhiên dừng lại, rơi vào cổ tay trắng trẻo nổi bật của anh ta.

Ở đó có một hình xăm nhỏ màu đen.

Tôi hơi nheo mắt, nhận ra rồi, là Trần Văn, tên chó này.

Bạn cậu ta bước tới, khoác vai cậu ta giục: “Đi thôi Trần Văn, đến chỗ cũ.”

Trần Văn lại không theo ý cậu bạn, cậu ta bước về phía tôi hai bước, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt tôi. Chốc lát, nhận ra tôi, cậu ta cười một tiếng, đôi mắt cong thành hình cánh hoa đào.

“Là… bà chủ Đường?”

“…”

1
Tôi giả vờ không nhìn thấy người này, cúi đầu tiếp tục lật xúc xích nướng.

Trần Văn hoàn toàn không có ý định rời đi, nhìn tôi một lúc lâu, mới mở miệng: “Thật sự là không nhận ra.”

Tôi giơ kẹp chỉ vào cậu ta: “Cút.”

Trần Văn cắn một miếng xúc xích trong tay, nhai hai cái, bắt đầu bới lông tìm vết: “Bà chủ, kỹ thuật của cậu không được.”

Tôi bình tĩnh nhìn cậu ta: “Cậu giỏi thì lên đi.”

Nghe vậy, Trần Văn lên thật.

Trong miệng cậu ta ngậm miếng xúc xích chưa ăn hết, một bên má phồng lên. Sau đó cầm lấy kẹp của tôi, cúi mắt nhìn tôi, rất kiêu ngạo, còn mang theo vài phần khiêu khích.

“Nếu buôn bán có tốt quá, cậu cũng đừng ghen tị.”

Tôi không biểu cảm: “Nhà nước sẽ tiếc vì cậu không muốn đưa da mặt cho họ làm áo chống đạn.”

“Không muốn?” Trần Văn vừa lật xúc xích vừa cười: “Ông đây là không nỡ.”

Chưa đầy vài phút, đã có mấy cô gái đi tới, người dẫn đầu nhìn chằm chằm Trần Văn hỏi: “Ông chủ, cái này bao nhiêu một cây?”

Trần Văn liếc tôi một cái, rồi đáp: “Một đồng.”

Tôi vội vàng lên tiếng sửa lại: “Hai đồng, là hai đồng.”

Cô gái nghe xong, cười tít mắt nhìn Trần Văn nói: “Vậy tôi lấy năm cây.”

Biểu cảm của cô ấy, không biết còn tưởng cô ấy muốn mua Trần Văn.

Trần Văn gật đầu, thoải mái xiên cho người ta, sau đó liếc tôi một cái: “Có khách, cậu không nhận tiền à?”

“…”

Tôi vội vàng đưa tay nhận lấy.

Con phố này đến tối là nhộn nhịp nhất, các quầy hàng cũng nhiều, may mà mẹ tôi nhanh nhẹn, sớm chiếm được vị trí đắc địa nhất cho tôi. Trời càng tối, người đi chơi càng đông.

Nếu không có Trần Văn, tôi hoàn toàn không thể xoay xở nổi.

Được rồi, nếu không có cậu ta, tôi cũng không bận rộn đến thế.

Cuộc đối thoại của chúng tôi cũng rất đơn giản:

“Trả tiền thừa.”

“Đưa xiên cho tôi.”

“Chậc, là năm xiên.”

Tôi dần dần phát hiện không đúng, tình hình ngày càng khó kiểm soát.

“Tại sao khi tôi ở đây, người mua đếm trên đầu ngón tay cũng đủ?” Tôi vẫn không nhịn được phát ra nghi vấn.

Trần Văn ngồi xổm trên bậc thang phía sau, kéo cổ áo quạt gió, xương quai xanh lộ ra từng đợt.

Nghe xong lời tôi nói, cậu ta đưa mắt nhìn qua: “Cậu không tự biết sao?”

DANH SÁCH CHƯƠNG